Chiếc xe cũ kỹ

3 Th6

Tôi nhớ một lần đi công viên cùng với đám chị em. Bố đèo 4 chị em tôi bằng 1 cái xe máy siêu cũ kỹ, tôi ngồi vắt vẻo trên thùng xăng cùng thằng em trai nhỏ xíu. Hai chị gái của tôi ngồi đằng sau xe, líu lo nói chuyện vô cùng vui vẻ. Đoạn đường ngắn cũn cỡn, ngày xưa sao mà xa đến thế, dường như đưa chúng tôi đến một thế giới khác toàn những chiếc kẹo bông bọc đường màu hồng, xanh, trắng tuyệt đẹp. Một mình bố với 4 đứa trẻ con, hò hét để chúng tôi ngoan ngoãn không phá mọi người, đi thành một đường thẳng và đừng có cố mà vươn tay chạm vào chuồng của lũ khỉ. Tất cả chỉ như mới của ngày hôm qua. Bây giờ 4 chị em tôi cũng đã lớn và đã đi làm gần hết nhưng bố thì vẫn vậy, vẫn hò hét chúng tôi mỗi buổi sáng để đi làm đúng giờ và đừng có mà la cà ngoài đường quá khuya, chỉ khác lúc trước là bố không phải đèo chúng tôi trên một chiếc xe cũ kĩ nữa, chiếc xe đó giờ chỉ còn một mình bố đi mà thôi.

Hà Nội, tháng 3 năm 2006

Tình cờ tìm thấy đoạn văn tôi viết năm 2006 trong một đống lộn xộn, cái thời xa xưa khi mà tôi vẫn còn dùng Vntime để viết. Thấy mình ngô nghê vô kể. Thời gian thay đổi, con người thay đổi, tôi cũng thay đổi nhưng ký ức thì vẫn còn ở sâu tận trong trái tim tôi. Chợt một ngày kia lại trở về.

Advertisements

Mùa nồm

23 Th3

Anh bạn ở Miền Nam cười khi thấy tôi treo status “Hà Nội Nồm, ướt lép nhép”. Tôi chỉ chép miệng cười nói với anh là anh chưa bao giờ được tận hưởng cảm giác đi trên nền đá hoa mà như trượt băng vì ẩm ướt nên không biết cái cảm giác ướt đó như thế nào đâu.

Hà Nội mấy ngày nay đã hết nồm nhưng cảm giác thì vẫn còn đặc biệt là đối với những người có cơ thể nhạy cảm với thời tiết như tôi. Cảm giác nồm khó chịu đến không thể tưởng tượng nổi, từ quần áo đến giầy tất, từ đệm chăn tới gối chiếu… lúc nào chạm vào cũng như là người vừa mới đi qua một tầng mưa bụi. Rồi ti vi nổ lốp bốp đánh lửa, màn hình máy tính thì nhòe nhoẹt, xe máy thì không thể nổ, tường nhà thì lạnh ướt rượt và sàn nhà thì sũng nước, tối ngủ đến là khó chịu vì không khí đặc quánh mùi hơi nước. Thủy tinh cửa sổ phòng làm việc thì chuyển thành màu trắng đục mờ mờ, tay khẽ vuốt vuốt là nước đọng trên thành cửa kính rơi tóc tóc. Trời chẳng lạnh lắm nhưng chỉ cần dính một xíu nước mưa thì lập tức cảm nhận được cái rét thấu tận tâm can.

Dù sinh ra và lớn lên ở mảnh đất này nhưng hương vị trời nồm thì chẳng bao giờ quen được.

 

Tuần này phải đăng ký môn thi rồi, chả muốn thi gì cả, chán quá… Tinh thần down một cách không ngờ.

 

2 months after raining day

19 Th11

Almost 2 months I have to bear this treatment. I have to use a lot of medicine. It’s not hurt but makes me feel tired.

I came back project and continue working as a new staff although I have more than 3 experience years.

Boss are not good, they are old people, don’t like change and always think they are right, they do what they want and don’t care about consequences.

I don’t like to work with them but I have no choice. I have to upgrade this weak body before thinking of changing anything.

I have no time to regret when I decided leaving MZs.

Raining day

12 Th9

Raining day, I’ve had a long treatment in hospital since tomorrow. I hope everything will be better after all. Good luck for my life